Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh.Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.Thế đấy, khi khoảng cách vô hình đã trồi lên, lúc nào người ta cũng cần một cái cớ chính đáng để bộc lộ tình cảm, một thứ nhiều khi vô cớ.Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.