Bạn khám phá ra rằng một kẻ chán đời không phải là bạn.Người đời có câu: “Đi đâu thì ở đó!”.Hãy thực tập khong dán nhãn hiệu, bắt đầu từ những chuyện nhỏ.Tròng nhiều nền văn hoá phương Tây, người ta vẫn còn thói quen tránh né những gì liên quan đến cái Chết.Sự nhàm chán, giận dữ, buồn bã hay sợ hãi đang có mặt ở trong bạn, nhưng bạn không phải là người duy nhất có vấn đề này.Lúc đó bạn sẽ không còn là một thực thể nhỏ bé với một quá khứ nặng nề, kinh nghiệm và diễn dịch đời sống qua một tấm màn giới hạn của khái niệm, với một quá khứ đầy thương tích.Nói một cách khác: Bạn “dâng tặng tất cả khổ đau của bạn cho trời đất”.Và cái đó không thể biết về nó; vì nó đã chính thực là nó rồi.Đó là lý do bạn luôn muốn đi tìm sự an bình, niềm vui và tình thương nhưng đồng thời bạn không thể chịu được khi có được những niềm vui này.Đầu óc ta luôn luôn nói rằng: “Đây là một chuyện hiển nhiên”.
